Thức tỉnh - 1. VỀ VIỆC THỨC TỈNH
Linh đạo nghĩa là đánh thức.
Đa số con người ta chỉ lo ngủ, mặc dù họ không ý thức điều này. Lúc nào họ cũng
ngủ: sinh ra, sống, cưới vợ lấy chồng, nuôi con và chết đi cũng ngủ mà không hề
biết thức là gì. Họ không bao giờ hiểu được nét tôn quí của điều mà chúng ta gọi
là sự hiện hữu của con người. Bạn nên nhớ, tất cả các nhà thần bí dù là Công
giáo hay tôn giáo nào khác, bất chấp thần học của họ là gì, bất chấp tín ngưỡng của họ ra sao – họ vẫn hoàn hoàn nhât trí với
nhau được ở một điểm: mọi sự đều tốt đẹp, đều hay. Dù cho mọi sự có là một mớ hổ
lốn đi nữa, chúng vẫn tốt đẹp. Thật nghịch lý lạ lùng như vậy đấy. Nhưng bi đát
thay, phần lớn con người vẫn không bao giờ thấy được mọi sự là tốt đẹp bởi họ
chỉ lo ngủ. Họ đang chìm trong một cơn ác mộng.
Năm ngoái, trên đài truyền
hình Tây Ban Nha, tôi nghe kể câu chuyện thế này: Có một vị nọ gõ cửa phòng của
con trai ông. Ông ta gọi: - “Jaime. Dậy đi!” Jaime đáp lại: “- Bố ơi, con không
muốn dậy đâu”. Ông bố hét: - “Dậy đi, mày phải đi học”. Ông bố hỏi: - “Sao lại
không muốn, con?”. Người con giải thích: - “Có ba lý do, bố ạh. Trước hết, nó
quá đơn điệu, chán phè. Hai nữa, lũ trẻ chúng giễu con. Và thứ ba là con ghét
đi học”. Ông bố bảo: - “À, nếu thế thì bố sẽ cho con biết ba lý do mà con phải
đi học. Trước hết, vì đó là bổn phận của con. Hai nữa, vì con đã 45 tuổi đầu rồi.
Ba nữa, vì con là hiệu trưởng”
Dậy đi, dậy đi. Bạn đã lớn
rồi. To xác rồi đừng ngủ nướng nữa. Dậy đi, đừng chơi trò con nít nữa.
Rất nhiều người bảo với bạn
là họ muốn thoát ra khỏi vườn trẻ, nhưng bạn đừng tin họ. Tôi nhắc lại bạn đưng
tin họ. Họ chỉ mong bạn sửa chữa dùm họ những món đồ chơi bị hỏng, chứ không
mong muốn gì khác hơn đâu. “Hãy trả vợ tôi lại cho tôi. Hãy trả nghề nghiệp của
tôi lại cho tôi. Hãy trả lại cho tôi tiền bạc, thanh danh, sự nghiệp của tôi”.
Đây là điều họ muốn: họ muốn đổi mới các món đồ chơi của họ, và họ chỉ muốn có
vậy. Thậm chí là cả nhà tâm lý học giỏi nhất cũng muốn sẽ xác nhận với bạn là
người ta không thực sự muốn được chữa lành hẳn, mà chỉ muốn xoa dịu thôi, bởi việc
chữa lành hẳn bắt họ phải đau đớn hơn nhiều.
Bạn thấy đó, thức tỉnh không phải là chuyện dễ
chịu lắm đâu. Đang êm ái thoải mái trên giường, bị lôi đậy bạn cũng dễ nổi cáu
lắm chứ. Chính vì thế mà các bậc thầy không ngoan ở Ấn Độ quyết không cố thức tỉn
người ta dậy. Phần tôi, hy vọng là tôi cũng sẽ khôn ngoan trong vấn đề này và
không cố làm điều gì khiến bạn phải thức dậy nếu như bạn đang ngủ say giấc. Ồ!
Mà thật đó cũng chẳng phải là việc của tôi cho dù đôi lúc bạn cũng nghe tôi gọi:
“Dậy đi”. Tôi chỉ hát bài tôi phải hát và nhảy điệu tôi phải nhảy. Bạn tận dụng
được thì hay. Còn không thì dở lắm đấy!
Như người Ả rập thường nói: “Mưa nào mà chẳng là mưa; song mưa làm gai góc mọc
lên trong đầm lầy và mưa cũng sẽ khiến hoa nở khắp vườn”.
Recent Comments