Thức tỉnh - 5. CHÚNG TA ĐANG NÓI VỀ TÂM LÝ TRONG KHÓA LINH ĐẠO NÀY CHĂNG?
Phải chăng khoa tâm lý thực
tiễn hơn linh đạo? Không. Không có gì thực tiễn hơn linh đạo. Một tay tâm lý
gia mày mò thì có thể làm được chuyện gì? Giỏi lắm anh ta chỉ làm giảm bớt dồn
nén nơi người ta. Thật vậy, bản thân tôi cũng là một nhà tâm lý và tôi làm công
tác tâm lý trị liệu. Đôi lúc trong tôi xảy ra một sự giằng co mãnh liệt vì phải
chọn lựa giữa khoa tâm lý và linh đạo. Không biết điều đó có ý nghĩa gì đối với
ai đang ở đây không. Phần tôi thì trong nhiều năm trời tôi đã chẳng thấy điều
đó có ý nghĩa gì cả.
Tôi sẽ giải thích ra nhé.
Trong nhiều năm tôi không hề băn khoăn gì cho tới ngày thình lình tôi khám phá
ra điều này là: người ta phải thấm thía đủ cái kinh nghiệm đau khổ trong một
tương quan nào đó thì người ta mới có thể thoát khỏi được ảo tưởng đối với mọi
mối tương quan. Đó là một ý nghĩ khiến người ta phải rùng mình. Nhưng người ta
phải thấm thúa đủ cái kinh nghiệm đai khổ trong mọt tương quan trước khi người
ta thức tỉnh và thốt lên: “Tôi đã chán ngán lắm rồi. Chắc phải có cách sống nào
tốt hơn là cách sống phụ thuộc vào một kẻ khác”. Còn tôi, trong vai trò một nhà
tâm lý trị kiệu, tôi đã làm gì? Người ta mang đến cho tôi những vấn đề quan hệ
rắc rối cần giải quyết – đôi lần tôi cũng giúp được họ. Song thỉnh thoảng tôi lấy
làm tiếc phải nói rằng điều tôi làm cho họ không phải là một sự giúp đỡ, bới nó
vẫn cứ giữ người ta trong tình trạng ngủ mê. Nếu được có lẽ người ta cần phải
có kinh nghiệm đau khổ thêm một chút nữa chăng. Nếu được có lẽ người ta cần phải
xuống tận đáy vực sâu để rồi thốt lên “Tôi chán ngán cùng cực rồi”. Thật vậy,
chỉ khi nào bạn đau nỗi đau của chính bạn thì lúc đó bạn mới thoát khỏi nó được.
Phần đông người ta đến gặp các bác sĩ tâm thần hay các nhà tâm lý chỉ là để tìm
cách giảm đau. Tôi nhắc lại – chỉ là để tìm cách giảm đau chứ không phải để tìm
cách trị dứt nọc.
Sau đây là câu chuyện cậu
bé Johnny mà người ta cho rằng đó là một trẻ thiểu năng tâm thần. Tuy nhiên sự
thực không phải vậy – như bạn sẽ đọc thấy trong câu chuyện này. Hôm đó vào giờ
thủ công tại trường dành riêng cho các trẻ em cá biệt, Johnny được phát một cục
đất sét để nặng tượng. Cậu đi đến một góc phòng và bắt đầu loay hoay với cục đất
sét. Cô giáo bước lại chỗ cậu: - “Chào em Johnny” Johnny cũng đáp lại: - “Xin
chào cô”. Cô giáo hỏi tiếp: - “Thế em cầm cái gì trong tay vậy?” Johnny trả lời:
- “Thưa cô, một cục phân bò ạh” Cô giáo hỏi: - “Em định làm gì?”. John thưa: -
“Em đang nặng hình một cô giáo”.
Cô giáo cho rằng Johnny bị
suy nhược thần kinh, nên cô gọi thầy hiệu trưởng – lúc ấy đang đi qua cửa – và
bảo: - “Em Johnny này bị chứng suy nhược thần kinh”.
Thầy hiệu trưởng bước tới
bên Johnny và chào: - “Chào em, Johnny” Johnny cũng đáp: - “Xin chào thầy”. Thầy
hiệu trưởng lại hỏi: - “Em cầm gì trong tay vậy?” Johnny thưa: - “Thưa thầy, một
cục phân bò”. “Vậy em làm gì?” – “Dạ em đang nặn hình một thầy hiệu trưởng.”
Thầy hiệu trưởng cho rằng
đây là trường hợp cần chuyển cho nhà tâm lý nên bảo: - “Hãy gửi em qua bên nhà
tâm lý”.
Nhà tâm lý là một tay lọc
lõi. Anh ta bước tới và chào: - “Xin chào em”. Johnny đáp: - “Xin chào ông”.
Nhà tâm lý bảo: - “Tôi biết em đang cầm cái gì trong tay”. – “Cái gì?” – “Một cục
phân bò”. – “Ông nói đúng”. – “Tôi cũng biết em đang làm cái gì?” – “Cái gì?” –
“Em đang nặn một nhà tâm lý” – “Sai rồi. Phân bò đâu còn đủ nữa”. Và thế là người
ta cho rằng chú bé này bị thiểu năng tâm thần.
Không thể phủ nhận vai
trò tích cực của các nhà tâm lý tội nghiệp của chúng ta. Công việc của họ quả
thật cần thiết. Có những giai đoạn à tâm lý trị liệu là một phương thế thần hiệu,
bởi lúc bạn sắp sửa mất trí, nổi “điên” thì đó cũng chính là lúc bạn sắp trở
thành hoặc một kẻ loạn tâm thần hoặc một nhà thần bí. Đối ngược với một người
điên là một nhà thần bí. Bạn có biết đâu là dấu cho biết bạn đã thức tỉnh rồi
không? Đó chính là lúc bạn tự vấn: “Phải chăng là tôi điên hay mọi người đều
điên?”. Thật vậy đấy. Bởi lẽ chúng ta đều điên. Cả thế giới này đều điên. Cả một
lũ điên được chứng nhận! Sở dĩ chúng ta không bị nhốt vào nhà thương điên chỉ
là vì chúng ta đông quá. Vâng, mọi người chúng ta đều điên. Chúng ta đang sống
bằng những ý tưởng điên rồi về tình yêu, về các mối tương quan, về hạnh phúc,
niềm vui và về mọi sự. Chúng ta điên tới mức tôi dám tin rằng nếu như mọi người
đều nhất trí về một điều gì đó, bạn có thể cầm chắc là điều đó sai! Mọi ý tưởng
với, mọi ý tưởng vĩ đại đều khởi đầu không được mấy ai ủng hộ. Chẳng hạn người
được gọi là Giêsu Kitô có mấy ai ủng hộ đâu. Đức Phật cũng thế, có mấy ai ủng hộ
đâu. Mọi người đều nói khác với những điều các vị ấy nói. Tôi nhớ đến câu nói của
Bertrand Russell: “Mọi ý tưởng vĩ địa đều khởi đầu như một sự phạm thượng”. Câu
nói thật hay và thật chính xác. Trong những ngày này bạn sẽ nghe không ít lời
phạm thượng. “Hắn đã nói phạm thượng” – người ta đã gào lên như thế bởi họ
điên, họ khùng. Và bạn càng sớm nhận ra điều ấy thì tâm thần của bạn sẽ càng khả
quan hơn. Đừng tin người ta, Đừng tin cả những người bạn tốt nhất của bạn. Hãy
thoát ra khỏi ảo tưởng về những người bạn tốt nhất. Họ khôn khéo lắm đấy. Dù có
vẻ bạn không ý thức được nhưng sự thực là bạn đang chơi một canh bạn lớn với mọi
người khác nhau. Ái chà, bạn tinh ranh ma mãnh quá. Bạn diễn tuồng y như thật.
Dù có làm bạn khó chịu
thì tôi cũng xin nhắc lại là: Bạn chỉ giả vờ muốn thức tỉnh thôi – và chính bạn
cũng không hề hay biết rằng mình đang giả vờ. Bạn nghĩ rằng mình đang yêu đấy
ư? A ha! Thế bạn đang yêu ai? Ngay cả khi bạn hy sinh bản ngã thì bạn cũng được
một cảm giác khoan khoái lắm đấy chứ? Bạn tự bảo: “Ta đang hy sinh chính mình.
Ta đang sống theo lý tưởng của ta”. Ý chừng như trong khi hy sinh như thế bạn
không đang tìm được một cái gì ấy! Luôn luôn như vậy, hành vi nào của bạn cũng
nhằm đem lại cho bạn một cái gì đó – trừ khi bạn thức tỉnh.
Vậy nên, bước thứ nhất là
bạn hãy ý thức rằng bạn không muốn thức tỉnh. Thức tỉnh quả là chuyện thiên nan
vạn nan khi mà bạn đang bị thôi miên để tin rằng một mảnh giấy báo cũ là một ờ
séc một triệu đô la. Làm sao để bứt mình ra khỏi mảnh giấy báo cũ đó cho được
đây!

Recent Comments