Thức tỉnh - 2. TÔI SẼ GIÚP BẠN TRONG CUỘC HỒI TÂM NẦY Ư?
Bạn tưởng tôi đang giúp một
người nào đây chăng? Ồ, không. Không, không bao giờ. Bạn đừng mong tôi giúp ai,
cũng đừng mong tôi hại ai. Giả như bạn bị hại, tự bạn hại mình đấy. Trong trường
hợp bạn được giúp, ấy là chính bạ đã giúp bạn. Mọi sự là do bạn định đoạt cả
thôi. Bạn tưởng người ta giúp bạn ư? Không phải vậy đâu. Người ta hỗ trợ bạn
àh? Bạn lầm rồi đấy.
Lần nọ có mọt chị trong
nhóm tâm lý trị liệu tôi đang hướng dẫn – là một nữ tu – đến nói với tôi: -
“Con cảm thấy như bề trên con không nầng đỡ con”. Tôi hỏi: - “Chị nói thế nghĩa
là sao?” Chị trả lời: - “Bề trên con – mẹ giảm tỉnh – chẳng bao giờ tới cái tập
viện mà con đang phụ trách. Chẳng bao giờ cả. Con cũng chẳng bao giờ nghe được
một lời khích lệ nào của bề trên”. Tôi bảo chị ấy: - “Thôi được, ta thử chơi
trò ‘thủ vai’ một chút nhé. Giả bộ như tôi biết rõ mẹ giảm tỉnh của chị và cứ
cho là tôi biết rõ bà ấy đang nghĩ gì về chị. Tôi sẽ nói với chị thế này (trong
vai mẹ giám tỉnh): Này chị Maria, chị cũng hiểu lý do mẹ không đến chỗ chị ở là
vì đó là một nơi trong tỉnh dòng không có chuyện rắc rối, không có vấn đề. Mẹ
biết chị đang trách nhiệm ở đó nên mọi việc đều tốt đẹp cả. Sao, lúc này chị cảm
thấy thế nào?” Chị ấy đáp: - “Dạ, con cảm thấy phấn khởi lắm ạ” Tôi bảo chị ấy:
- “Thôi được, bây giờ phiền chị ra khỏi phòng ít phút, chúng ta vẫn đang tiếp tục
phần thực hành”. Chị ấy đi ra. Và khi không có chị ở đó, tôi nói với những người
khác trong nhóm tâm lý trị liệu: “Tôi vẫn là mẹ giám tỉnh đấy nhé! Chị Maria
ngoài kia là chị giám tập tệ nhất mà tôi đã gặp trong suốt lịch sử của tỉnh
dòng. Thật sự tôi không đến nhà tập đó chỉ vì tôi không thể nhịn được khi nhìn
những việc chị ấy làm. Bê bối hết sức! Song tôi đã không cho chị ấy biết sự thật
vì điều ấy chỉ tổ làm cho các tập sinh ở đó phải khổ hơn thôi. Chúng tôi đang
kiếm người thay thế chị ấy trong một hay hai năm nữa. Chúng tôi đang huấn luyện
cho người đó. Thơi gian này tôi nghĩ tôi cần nói những diều tốt đẹp với chị ấy
để giúp chị ấy tiếp tục làm việc. Quý vị nghĩ thế nào về chuyện này?” Họ trả lời:
- “Chà. Trong hoàn cảnh đó mẹ chỉ làm được như vậy thôi”. Sau đó tôi đưa chị
Maria trở lại nhóm và hoi chị ấy còn vui không. Chị ấy nói: - “Thưa còn ạ”.
Chị Mary thật tội nghiệp.
Chị nghĩ chị đang được nâng đỡ trong khi sự thực đâu phải thế. Mấu chốt vấn đề
nằm ở chỗ phần lớn những điều chúng ta cảm nhận hay tưởng nghĩ chính là do
chúng ta đã tự vẽ lên trong đầu mình. Kể cả ý tưởng rằng người nầy người nọ
đang giúp đỡ mình.
Sao, bạn tưởng bạn giúp
người ta vì bạn thương họ chăng? Nếu vậy, tôi có tin nầy để mách bạn đây. Chưa
bao giờ bạn yêu ai, Đúng hơn, bạn chỉ yêu những định kiến đầy ngưỡng vọng về
người đó. Bạn hãy dành ra một phút để suy nghĩ về điều nầy đi: Bạn chưa bao giờ
yêu ai, bạn chỉ yêu những định kiến của bạn về người đó. Kinh nghiệm đã chẳng
cho bạn thấy rằng mọi đổ vỡ tình cảm đều bắt nguồn từ chỗ người ta không còn
suy nghĩ như trước nữa đó sao? Bạn phàn nàn người nào đó: - “Tôi đã tin anh đến
thế, sao anh nỡ nhẫn tâm phụ tôi?” Bạn tin anh ta thật àh? Không phải đâu. Bạn
chưa bao giờ tin ai cả. Đừng lẩn quẩn nữa. Đó chẳng qua là sự tẩy não của xã hội
mà thôi. Tôi nhắc lại là bnạ không bao giờ tin ai cả. Bạn chỉ tin sự phán đoán
của mình về người ấy. Thế thì bạn còn phàn nàn anh ta nữa không? Thực tế chỉ vì
bạn không dám nói: “Phán đoán của tôi dở thiệt!” – bởi nói như vậy thì không thỏa
mãn tự ái của bạn – nên bạn thích nói như thế này hơn: “Sao anh lại nhẫn tâm phụ
tôi như vậy?”.
Thì ra, vấn đề là ở chỗ
người ta không thật sự muốn lớn lên, không thật sự muốn sửa đổi, không thật sự
muốn hạnh phúc. Như có người đã nói với tôi cách từng trải hết sức: - “Đừng cố
tạo cho người ta hạnh phúc. Bạn chỉ chuốc lấy rắc rối thôi. Đừng cố dạy cho một
con heo hát. Chỉ tổ mất thời giờ và chọc tức con heo”. Y như người thương gia nọ
bước vào một quán rượu và thấy gã kia có quả chuối nhét nơi tai. Vâng, một quả
chuối nhét nơi tai! Ông ta nghĩ: - “Chà, không biết mình có nên nhắc hắn điều
đó chăng. Mà thôi, không phải việc của mình”. Song ý nghĩ trên cứ mè nheo ông
ta mãi nên sau khi uống một hay hai ly, ông ta lên tiêng: - “À, xin lỗi. Anh có
một quả chuối nhét nơi tai ấy”. Gã kia đáp: - “Sao, ông nói sao?” Ông ta lặp lại:
- “Anh có quả chuối nhét nơi tai”. Gã kia lại hỏi: “Ông nói gì vậy?” Người
thương gia hét lên: - “Anh có quả chuối nhét nơi tai ấy!” Gã kia bảo: - “Ông la
to nữa đi. Tôi có quả chuối nhét nơi tai”.
Quả là công dã tràng. Tôi
tự nhủ: “Thôi, thôi, chào thua”. Bạn hãy nói về chuyện của bạn và đừng vấp vào
trường hợp kể trên nhé. Rồi nếu người ta có rút ra được gì thì đáng mừng, bằng
không thì đành chịu chứ biết làm sao.
Recent Comments