Thức tỉnh - 3. VỀ THỨ ÍCH KỶ ĐÚNG ĐẮN
Điều đầu tiên tôi muốn bạn
hiểu, ,nếu như bạn thực sự muốn thức tỉnh, đó là: bạn không thực sự muốn thức tỉnh,
đó là: bạn không muốn thức tỉnh. Bước thứ nhất để thức tỉnh là phải dám trung
thực để thú nhận là bạn không thích thức tỉnh. Bạn không muốn hạnh phúc. Có nên
thử một chút không ? Nào ta làm nhé. Chỉ mất đúng một phút thôi. Bạn nhắm mắt
hay mở mắt cũng được. Nào, bạn hãy nghĩ tới người mà bạn rất thương yêu, rất gắn
bò và quí trọng. Bạn hãy nói với người đó trong trí của bạn: “Tôi thích có hạnh
phúc hơn là có anh”. Bạn hãy xem thử chuyện gì xảy ra. “Tôi thích được hạnh
phúc hơn là được anh. Nếu như tôi phải chọn lựa thì không có gì để đắn đo. Tôi
sẽ chọn hạnh phúc”. Khi nói như vậy, bao nhiêu người trong các bạn tự cảm thấy
mình ích kỷ? Xem chừng đông đấy. Hãy xem ta bị tẩy não cách nào để quyết cho rằng
mình ích kỉ đến thế. Hãy nhìn những kẻ ích kỷ theo kiểu nói trên. Nào, bạn
hãy tưởng tượng có người nói với bạn: - “Làm sao bạn lại ích kỷ quá đến nỗi bạn
chọn hạnh phúc ưu tiên trên tôi?” Cớ gì bạn lại không trả lời ngay cho anh ta:
- “Ồ, xin lỗi. Nhưng sao bạn lại ích kỷ quá đến nỗi bạn đòi tôi chọn bạn ưu
tiên trên chính hạnh phúc của bản thân tôi?”
Lần nọ, có một phụ nữ đến
kể cho tôi nghe khi bà còn bé, ông anh họ là một tu sĩ dòng Tên đã tổ chức một
cuộc tĩnh tâm tại một nhà thờ của dòng ở Milwaukee. Mỗi buổi họp, ông đều mở đầu
bằng câu: “Tình yêu được thử thách bằng hy sinh. Tình yêu được đo lường bằng xả
kỷ”. Thật tuyệt diệu! Tôi hỏi bà ấy: - “Bà có muốn tôi trả cái giá hạnh phúc của
tôi để được yêu bà không?” Bà ta đáp: - “Thưa có ạ!” Câu trả lời thật bất ngờ
và thú vị! Bà ta sẽ phải trả cái giá hạnh phúc của bà để được yêu tôi – và tôi
cũng sẽ trả cái giá hạnh hpúc của tôi để được yêu bà; thế là có hai con người bất
hạnh. Nhưng “tình yêu muôn năm” mà!

Recent Comments