Thức tỉnh - 3. VỀ THỨ ÍCH KỶ ĐÚNG ĐẮN

Điều đầu tiên tôi muốn bạn hiểu, ,nếu như bạn thực sự muốn thức tỉnh, đó là: bạn không thực sự muốn thức tỉnh, đó là: bạn không muốn thức tỉnh. Bước thứ nhất để thức tỉnh là phải dám trung thực để thú nhận là bạn không thích thức tỉnh. Bạn không muốn hạnh phúc. Có nên thử một chút không ? Nào ta làm nhé. Chỉ mất đúng một phút thôi. Bạn nhắm mắt hay mở mắt cũng được. Nào, bạn hãy nghĩ tới người mà bạn rất thương yêu, rất gắn bò và quí trọng. Bạn hãy nói với người đó trong trí của bạn: “Tôi thích có hạnh phúc hơn là có anh”. Bạn hãy xem thử chuyện gì xảy ra. “Tôi thích được hạnh phúc hơn là được anh. Nếu như tôi phải chọn lựa thì không có gì để đắn đo. Tôi sẽ chọn hạnh phúc”. Khi nói như vậy, bao nhiêu người trong các bạn tự cảm thấy mình ích kỷ? Xem chừng đông đấy. Hãy xem ta bị tẩy não cách nào để quyết cho rằng mình ích kỉ đến thế. Hãy nhìn những kẻ ích kỷ theo kiểu nói trên. Nào, bạn hãy tưởng tượng có người nói với bạn: - “Làm sao bạn lại ích kỷ quá đến nỗi bạn chọn hạnh phúc ưu tiên trên tôi?” Cớ gì bạn lại không trả lời ngay cho anh ta: - “Ồ, xin lỗi. Nhưng sao bạn lại ích kỷ quá đến nỗi bạn đòi tôi chọn bạn ưu tiên trên chính hạnh phúc của bản thân tôi?”

Lần nọ, có một phụ nữ đến kể cho tôi nghe khi bà còn bé, ông anh họ là một tu sĩ dòng Tên đã tổ chức một cuộc tĩnh tâm tại một nhà thờ của dòng ở Milwaukee. Mỗi buổi họp, ông đều mở đầu bằng câu: “Tình yêu được thử thách bằng hy sinh. Tình yêu được đo lường bằng xả kỷ”. Thật tuyệt diệu! Tôi hỏi bà ấy: - “Bà có muốn tôi trả cái giá hạnh phúc của tôi để được yêu bà không?” Bà ta đáp: - “Thưa có ạ!” Câu trả lời thật bất ngờ và thú vị! Bà ta sẽ phải trả cái giá hạnh phúc của bà để được yêu tôi – và tôi cũng sẽ trả cái giá hạnh hpúc của tôi để được yêu bà; thế là có hai con người bất hạnh. Nhưng “tình yêu muôn năm” mà!

posted under
Triết lý tháng Năm
Newer Post Older Post Home

Popular Posts

Quotation

Mưa nào mà chẳng là mưa; song mưa làm gai góc mọc lên trong đầm lầy và mưa cũng sẽ khiến hoa nở khắp vườn

Đừng cố dạy cho một con heo hát. Chỉ tổ mất thời giờ và chọc tức con heo

“Tư tưởng của chúng ta là số phận của chúng ta” (Arthur Schopenhauer, 1788 – 1860)

Thế nhưng, đâu là cái ích lợi thiết thực của việc đem con người lên cung trăng khi mà chính chúng ta không sống được trên trái đất này?

Một vị thánh là một vị thánh cho tới khi vị ấy biết mình là một vị thánh

Total Pageviews

Followers


Recent Comments